Chương 17: Ngoại truyện Hi thần – Ngồi không trúng đạn.
Người ta hay nói Ti Mệnh quản sinh, Nam Tào quản tử. Là hai thần quan vạn sự thông nổi tiếng thần giới. Hi thần chưởng điện Nam Tào còn được mệnh danh thông thái không gì không biết, nhưng thật ra có rất nhiều chuyện mà người không biết.
Ví như làm sao để kiềm chế cơn nóng giận của Anh Thảo thần.
Ví như làm sao để con phượng hoàng trong điện Chủ thần bớt kiêu căng, mỗi lần
người đi qua đừng phun lửa đốt người nữa. Hoặc giả làm sao để Huỳnh nữ chịu đi
ngủ. Đêm nào nó cũng thắp bao nhiêu là đèn dầu quanh điện. Đồng ý nó phải gác
đêm, nhưng sáng quá người không ngủ được. Hay như lý do Thần đế bỗng dưng mời
người đến điện Chủ thần uống trà cũng vậy. Nhưng. Từ khi Thần đế tỉnh lại ghét
nhất nước trà đắng đắng kia mà, hôm nay còn mời khách quá không hợp lẽ thường.
Lại nói, không phải ngài chỉ thích trò chuyện với Huỳnh nữ hay sao, cùng lắm sẽ
gọi Anh Thảo thần. Từ bao giờ mình được ngài nhớ đến vậy.
Hi thần cứ lơ mơ
đi đến điện Chủ thần lại đã thấy lão Ti Mệnh đang ngồi ăn điểm tâm ở đó tự bao
giờ. Nhác trông bóng người lấp ló sau gốc cây Sa hoa còn cố ý dấu đĩa điểm tâm đi
như sợ bị ăn mất. Hứ, người thèm vào, người vẫn thích bánh của Anh Thảo thần
làm hơn.
Hi thần gập quạt làm vái chào Thần đế, cười cười hỏi.
“Tôn thượng ngài về từ bao giờ thế, lần này xuống nhân
gian có chuyện gì vui không?”
Thần đế lướt nhìn Hi thần từ đầu tới chân, quần áo là lượt
bộ dáng cợt nhả khiến ngài không khỏi liên tưởng đến tên điên nào đó. Để Hi thần
ngồi xuống, ngài truyền tiên nữ mang tới thêm một đĩa quả hạch.
“Ta biết thần thích mấy loại quả khô, ở nhân gian mang về
một ít. Ăn thử đi.”
Hi thần nói lời cảm tạ, bệnh kén chọn phát tác gẩy gẩy quả
hạch trong đĩa. Ti Mệnh thần nhìn đĩa quả hạch cũng muốn nếm thử lại bị Hi thần
lườm cho, đành rụt tay về. Thần đế đợi hai thần thoải mái ăn điểm tâm trò chuyện
lâu sau mới hỏi.
“Ăn no chưa?”
Hai thần đột ngột dừng lại nhìn Thần đế, có cảm giác há
miệng mắc quai thế.
“Ta truyền hai thần tới là có chuyện muốn hỏi. Hai thần
chưởng quản sinh tử chắc vẫn ghi chép đầy đủ nhỉ?”
Ti Mệnh thần và Hi thần nhìn nhau, không khác bị cấp trên
điều tra đột xuất là mấy. Hi thần bỏ xuống quả hạch khó khăn lắm mới chọn được
nói.
“Thưa đều ghi đủ, chẳng hay Tôn thượng muốn hỏi gì?”
Thần đế gật đầu tỏ vẻ khen ngợi, lại hỏi tiếp.
“Hai thần nói xem trong luân hồi có song sinh hồn không.
Ta không hỏi song thai, là kiểu vong hồn mà giống cả hình dáng và khí tức ấy.
Ta xuống nhân gian thu lại cửu phách, luôn xuất hiện một sinh hồn bên cạnh
phách của ta, nhân duyên cũng vô cùng mật thiết.”
Ti Mệnh thần
nghi hoặc.
“Làm gì có
cái gọi là song sinh hồn. Vạn vật thế gian chỉ có duy nhất và độc nhất. Tôn thượng
hay ngài nhìn lầm?”
Thần đế lắc
đầu.
“Tuyện đối
không lầm rõ là cùng một hồn lại xuất hiện ở hai giới diện khác nhau và gần như
cùng một thời điểm. Ta cũng biết sinh hồn muốn từ giới diện này chuyển sang giới
diện khác phải trải qua sinh tử luân hồi, thời gian ít nhất dài trăm năm. Nhưng
lần đầu gặp hắn và lần thứ hai gặp hắn chỉ cách vài tháng mà hắn đã sống ở đó
mười tám hai mươi năm rồi.”
“Hay là phân
thân của thần tiên.”
Ti Mệnh thần
suy đoán. Thần đế lắc đầu.
“Không phải,
kẻ kia chỉ là sinh hồn bình thường.”
“Vậy có khả
năng giống với Tôn thượng ngài. Nghĩa là kẻ đó cũng bị tách hồn hoặc tách phách,
mỗi bên lại chuyển sinh thành một người. Như thế hai người này sẽ hoàn toàn giống
nhau về hình dáng và trường năng lượng. Nhưng điều này gần như không thể.”
Hi thần sau
khi nghe Thần đế nói thì kết luận. Ti mệnh thần gật gù đồng ý.
“Chính thế.
Một sinh hồn đầy đủ gồm chín phách bao lấy ba ngọn hỏa hồn bên trong thường được
gọi là lửa sinh mệnh. Mỗi lần chuyển sinh, quỷ sai sẽ dẫn sinh hồn đi qua cổng
tiếp dẫn về địa giới. Nếu không có đủ chín phách bảo vệ, hỏa hồn sẽ bị lửa địa
ngục thổi tắt. Lửa tắt hồn phách tan… Thần quan thì khác. Ví như tôn thượng
ngài khi tán hồn lạc phách, hồn được chư thần dùng lửa Hồng đăng bảo quản nên
phách mới còn tồn tại. Nhưng mỏi mắt trông khắp thất giới cửu loại cũng chỉ có
mỗi Tôn thượng ngài, ta chưa từng nghe trường hợp thứ hai.”
Thần đế
nghiềm ngẫm lời hai thần nói. Như vậy rất khó lý giải.
“Liệu rằng
có vị cổ thần nào cũng dùng phương pháp lưu giữ hồn phách như thế không?”
“Không thể.
Tôn thượng chắc chưa biết, Hồng đăng luyện thành từ tim của Anh Thảo nữ thần lại
dùng thần lực của toàn bộ chư thần làm chất đốt, nếu muốn lửa cháy liên tục phải
luôn rót thần lực duy trì. Ta chưa nghe vị thần nào thần lực mênh mông như thế.
Đến cả chính Tôn thượng ngài thời kỳ đỉnh cấp cùng không làm được.”
Hi thần lập
tức phản bác. Chuyện năm đó Anh Thảo nữ thần móc tim luyện đèn vẫn như hiện hữu
trước mặt. Tổng cộng một trăm hai tám vị thần quan, hơn ba trăm thánh quan cùng
hàng ngàn tiên quan hợp sức rót cạn thần lực mới luyện ra được cái đèn duy nhất
trong trời đất đó, đâu phải dễ dàng. Ngẫm lại chuyện này thật nhiều điểm đáng
nghi. Sự xuất hiện của kẻ kia đã là kỳ lạ, có nhân duyên với các phách của ngài
còn lỳ lạ hơn. Liệu kẻ kia có phải do ma loại huyễn hóa để cản đường Thần đế
hay không. Tuy sau đại chiến, Thần đế đã phong ấn ma giới nhưng không loại trừ
khả năng ma loại xổng ra muốn báo thù.
“Vẫn còn bảy
phách chưa được thu hồi, theo ta thấy Tôn thượng cứ quan sát thêm. Nếu kẻ kia lại
xuất hiện chúng ta sẽ cùng nghĩ đối sách.”
Hi thần chưa
vội nói suy đoán của mình. Việc hệ trọng như vậy, người phải cùng Anh Thảo thần
thảo luận đã. Thần đế cho rằng Hi thần nói rất đúng, quyết định mấy lần xuống
trần tiếp tục quan sát thêm.
“Việc thứ
hai ta muốn hỏi hai thần đó là: Trước nay các thần hoàn toàn không biết vị trí
chín phách ứng kiếp đúng chứ.”
Ti mệnh đang
trộm quả hạch trong đĩa Hi thần, bị Hi thần đập quạt vào tay. Lần thứ hai ngại
ngùng thả quả hạch xuống nói.
“Thưa đúng.
Theo lẽ thường, Chúng sinh sau khi chết sẽ đầu nhập Địa giới.
Địa giới phán
xét và ghi chép lại công đức cùng tội ác của sinh hồn đó trong một kiếp. Những
sinh hồn tội ác tày trời dựa theo tội trạng mà bị giam giữ hoặc phải chịu hình
ngục, cho đến khi trả hết tội nghiệp mới xếp vào diện được phép chuyển sinh cùng
với sinh hồn bình thường khác rồi gửi đến Công đức điện.
Công đức điện dựa theo công đức nhiều đời của
từng sinh hồn mà sắp xếp chúng đầu thai thành loại nào, nhân loại, yêu loại hay
thú loại rồi chuyển đến Mẫu điện của Anh Thảo thần.
Mẫu điện lại từ số liệu của Công đức điện quyết
định giới diện, vùng đất hay hoàn cảnh gia thế sinh hồn đầu thai vào. Cuối cùng
chuyển tất cả hồ sơ đến Ti mệnh điện để viết nhân quả hồi báo cùng nhân duyên một
kiếp.
Khi sinh hồn sắp hết kiếp Ti Mệnh điện chuyển
hồ sơ cho Nam Tào điện. Nam Tào điện dựa theo những việc thiện ác sinh hồn làm trong
kiếp này mà quyết định ngày giờ chết, cuối cùng gửi hồ sơ quay lại Địa giới để
Quỷ sai đi đón hồn phách về.
Qua nhiều điện chủ như thế, không thể nào mà Cửu
phách của Tôn thượng nhập luân hồi các thần lại không biết. Còn làm sao phách của
ngài sinh ra linh kiếp sống một đời như người thường vẫn là ẩn số.”
Ti Mệnh thần
giải thích xong, Thần đế cảm thấy đầu óc ong ong không khác gì mấy chục con dã
phong vo ve trước mắt. Ngài vò tóc nhíu mày hỏi.
“Cái kiểu vận
hành phức tạp này do ai nghĩ ra thế, rắc rối quá.”
“Ơ, do Tôn
thượng ngài nghĩ ra còn gì.”
Ti Mệnh thần
hiển nhiên nói. Hi thần lườm ông, lời như thế mà dám nói trước mặt Thần đế, ngại
thần mệnh quá dài hay gì. Thần đế ngẩn ra, mới nhớ mình còn chưa khôi phục đầy đủ
linh thức, có rất nhiều chuyện đã quên rồi.
“Vậy mà, ở
giới diện phách thứ hai ứng kiếp. Chúng sinh nơi đó lại nhận được ý chỉ của thần,
chỉ rõ nơi xuất sinh cũng như bản mệnh phách thần của ta. Hai thần thấy có kỳ lạ
không?”
Hai thần ngạc
nhiên nhìn nhau, còn có cả chuyện như vậy. Thỉnh thoảng tiên quan hoặc thánh
quan vẫn báo mộng cho chúng sinh yêu cầu chúng sinh cúng đồ tế hay xây miếu điện
gì đó cho mình. Việc chúng sinh nhận được ý chỉ của thần không phải lạ, lạ ở chỗ
tin tức truyền xuống liên quan đến Thần đế kìa.
“Quả thật thỉnh
thoảng vẫn có vài vị báo mộng cho chúng sinh để điểm hóa. Giới thần và giới tiên
bao nhiêu người như vậy, là ai báo mộng khó biết được lắm.”
Ti Mệnh thần
thật thà nói. Thần đế thất vọng gõ gõ bàn.
“Hai thần tại vị hơi lâu rồi đấy nhỉ.”
Ti Mệnh thần vô tư bấm ngón tay.
“Không nhiều không ít chắc cùng trăm vạn năm rồi.”
Hi Thần bất lực che trán, cái tên ngốc này không biết Thần
đế đang trách khéo hay sao.
“Nghìn năm qua chư thần đều dốc lòng tìm kiếm cửu phách,
nếu thật sự vị tiên vị thánh nào đó biết tung tích cửu phách mà không báo lại
chắc chắn có âm mưu. Ta sẽ âm thầm điều tra, Tôn thượng yên tâm.”
Xem ra nguồn cơn không đơn giản chút nào. Cả việc có kẻ
biết vị trí ứng kiếp mà không báo với việc sinh hồn lạ xuất hiện bên cạnh phách
của Thần đế đều cần làm rõ. Sợ rằng sau một nghìn năm giới thần không có Thần đế
tọa trần đã chẳng còn trong sạch nữa rồi. Thần đế cùng hai thần thảo luận qua
loa chuyện rồi tiễn khách.
“Được rồi, hai thần về đi.”
Hai thần đứng lên vái chào, ung dung ra cửa. Thần đế nhìn
bộ dáng Hi thần rời đi đầu lại xuất hiện hình ảnh ra vẻ đạo mạo kẻ nào đó, không
nhịn nổi ghét bỏ. Nói.
“Hi Thần quan đi cho thẳng vào. Bị vẹo cổ hay sao
thế. Làm bộ ngả ngớn cho ai xem không biết” Nói rồi quay lưng vào điện đóng sầm
cửa lại.
Hi thần ngơ ngác. Rõ ràng mới nãy còn tốt đẹp, người làm
gì mà khiến Thần đế nổi giận rồi. Hi thần được mệnh danh không gì không biết
nhưng thật ra có rất nhiều chuyện người không biết. Tâm trạng Thần đế dạo này biến
đổi thất thường còn hơn cả Anh Thảo thần nữa, người vẫn là tránh xa xa chút thì
hơn.
Trước
Nhận xét
Đăng nhận xét